“Fly me to the moon
Let me play among the stars
Let me see what spring is like
On Jupiter and Mars.”

Hôm nay mình muốn nghe lại bài hát Fly me to the moon trong khi viết những dòng này…

Vậy là đã kết thúc hai ngày ngắn ngủi ở lớp học với chuyên đề “Phát triển năng lực cảm xúc dành cho nhân viên y tế”. Mình may mắn có dịp được lắng nghe những chia sẽ từ Thầy Nguyễn Thế Anh và Bác sĩ Phan Thị Ngọc Linh, CEO Trung tâm Nghiên cứu Cải tiến Y tế (CHIR) – Một trong những người tiên phong trong lĩnh vực cải tiến chất lượng bệnh viện tại Việt Nam.

Cái duyên đưa đẩy một sinh viên mới tốt nghiệp vào làm quản lí chất lượng ở một bệnh viện chuyên khoa nhỏ, gặp cô vừa hay là lúc truyền cho mình động lực vì hiểu được tầm quan trọng và ý nghĩa của công việc mình đang làm.

Được đề xuất đi học, mình chẳng hứng thú gì cả. Mình hình dung ra buổi học sẽ bao gồm những gì chung chung mà – ai – cũng – biết bởi các “chuyên gia” ăn vận thật đẹp và sang trọng, và rồi họ sẽ luyên thuyên những lý thuyết suông và mình phải chóng chọi lại cơn buồn ngủ suốt 2 ngày sau đó. Nhưng khi gặp cô, với lối nói chuyện hết sức giản dị nhưng cuốn hút, mình đã bị thuyết phục trong buổi học đầu tiên, và hầu như mình chẳng bỏ lỡ lời chia sẽ nào từ Thầy và Cô. Cô mặc một chiếc váy hoa nhẹ nhàng và không cần trang điểm gì, còn Thầy  mặc quần jeans rộng, áo thun sờn màu và đi dép crocs. Nhưng rõ ràng những gì họ thể hiện trên gương mặt là một sự thông thái của những người đi nhiều, biết nhiều.

Bác sĩ Phan Thị Ngọc Linh – CEO CHIR

Cô và chồng cùng nhau đồng lòng đi khắp mọi nơi trên mảnh đất hình chữ S này để chia sẽ kiến thức, chia sẽ tâm huyết với nghề Y. Họ kể về những kinh nghiệm quý báu gom nhặt trong quá trình thực hiện giấc mơ cải tiến chất lượng bệnh viện Việt Nam từ Bắc vào Nam, từ những bệnh viện hàng đầu như Bệnh viện Bạch Mai, bệnh viện Nhi Đồng Thành phố HCM,.. cho đến những bệnh viện tuyến xã huyện vùng núi cao Tây Bắc hay vùng đồng bằng Nam bộ,… Cho mình những góc nhìn chân thật và thực tế về những khuyết điểm của nền y tế Việt Nam.

Mình cũng không hiểu sao một cô giáo nhỏ nhắn, mộc mạc ấy cho mình một cảm giác cuốn hút và ngưỡng mộ vô cùng. Thế là hết ngày thứ nhất, mình về nhà và tìm kiếm thông tin về cô. Trang facebook của cô chia sẽ khá nhiều các hoạt động về công việc  và vô vàn những hình ảnh đời thường trong cuộc sống. Mình thật sự phải thốt lên rằng “ Quá đỗi dễ thương!”

Hình ảnh Thầy ngồi đàn cho cô hát trong căn phòng ấm áp với background là những món đồ handmade đáng yêu và nhỏ nhắn mà mình tin đó là những thứ tự họ tự tay bày trí cho ngôi nhà ấm áp. Hình ảnh đó làm mình không nghĩ đây là những người đã ở độ tuổi U40, họ mang lại cho mình cảm giác đích thực đây là cặp đôi mới yêu với những ánh nhìn không thể nào trìu mến hơn.

Những điều ngọt ngào cô và chồng chia sẽ về nhau, về hình ảnh người cha sáng tạo những món đồ chơi độc đáo và chơi cùng các con mỗi ngày, về người mẹ nằm đọc sách cho cậu con trai nhỏ,… thật sự chạm đến trái tim mình. Ngay giây phút ấy và cho tận đến khi viết những dòng này mình luôn cảm nhận được sự hạnh đang chảy đâu đó trong người.

Họ còn có một con xe vô cùng đặt biệt do Thầy chế tạo. Hình ảnh chiếc xe đáng yêu của họ chở lỉnh khỉnh nào là đồ đạc, các con và tỉ tỉ niềm hạnh phúc đi khắp nơi để trao đi và nhận lại yêu thương. Một lối sống khác biệt với hầu hết đại đa số, dường như họ có một thế giới riêng chỉ có tình yêu tồn tại trong đó.

Bên ngoài xã hội, họ là những người có sức ảnh hưởng nhưng khi trở về nhà họ lại là những người cha, người mẹ hài hước, yêu thương và luôn đồng hành cùng con. Có lý tưởng sống tuyệt vời và hơn hết là có một gia đình ngập tràn hạnh phúc, còn điều gì đáng quý hơn thế trong đời!

Cảm ơn vì buổi gặp gỡ đã truyền cho mình động lực để tiếp tục của hành trình với đích đến là một sự hạnh phúc có thể lan tỏa đến người đối diện như mình từng rung động khi thấy gia đình hạnh phúc của cô

Nguồn ảnh: FB BS Phan Thị Ngọc Linh.