in Chuyện chúng mình ❤, Thảnh thơi sống

Lần đầu gặp gỡ

 

Mình đang nghe tiếng piano hòa vào mưa. Âm thanh thật dễ chịu làm sao, kết thúc một ngày đi làm mệt nhoài và giờ đây là không gian của mình, mình chill theo nhạc và viết. Cảm giác được viết thật hạnh phúc, dẫu biết câu chuyện của mình có thể có cũng có thể không ai đọc, nhưng mình viết chủ ý để gởi tặng bản thân nhiều năm về sau. Vì mỗi khoảnh khắc trong đời đều đáng trân trọng và mình biết, tâm trí nhỏ bé này sẽ không giữ nỗi theo năm tháng. Cũng giống như việc mình sắp kể, khoảnh khắc lần đầu gặp gỡ những người mà sau này có thể trở thành gia đình của mình.

Một chiều thứ bảy cuối tháng năm, vừa cách đây ít ngày thôi. Mình nhận được tin nhắn của Anh trước giờ tan ca. Anh bảo sau giờ về cùng đi ăn với gia đình Anh. Điều đó làm mình khá bối rối, mình gần như loay hoay mãi chẳng làm thêm được gì suốt buổi còn lại vì tâm trạng mình bận để nghĩ đến buổi gặp mặt bất ngờ ấy.

Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng như đơn giản ấy nhưng vì sao mình lại quan trọng hóa như thế này? Để mình kể thêm một chút về mối quan hệ của tụi mình nhé. Chúng mình yêu nhau gần 5 năm nhưng chưa nhận được sự ủng hộ của hai gia đình. Đã nhiều lần mình muốn bỏ cuộc vì cảm thấy quá mệt mỏi với câu chuyện dài có thể không đi đến đâu này.

Mình nhớ một hôm trời mưa của hai năm trước, hôm đó là ngày chúng mình quyết định chia tay vì quá mệt mỏi với áp lực của gia đình. Mình ngồi sau xe máy anh và bắt đầu khóc, không phải kiểu khóc trông thật bi thương, nước mắt mình rơi thật nhẹ và chậm nhưng cứ rơi mãi không ngừng. Mình cố gắng né tránh ánh mắt anh, vì không muốn cả hai phải buồn thêm nữa. Nhưng rồi mình thấy anh cũng đang khóc, trời mưa to hơn và chúng mình tìm chỗ trú. Lúc này cả hai chỉ nhìn nhau mà chẳng nói thêm được gì, mắt ai cũng buồn như bầu trời u ám ngoài hiên.

Vài ngày sau đó anh đến tìm mình. Anh mong mình có thể đợi đến lúc nhận được sự ủng hộ của gia đình vì cuộc sống sẽ chẳng còn ý nghĩa nếu chúng mình xa nhau. Vậy là mình đồng ý, chúng mình bắt đầu chuỗi ngày đấu tranh. Lúc thì nhẹ nhàng giải thích, lúc thì khẳng định quan điểm một cách rõ ràng,… bắt đầu đi lại một cách công khai và dần dần ba mẹ cũng chấp nhận sự tồn tại của đối phương trong cuộc sống của con họ dù họ không vui vì điều đó.

Trở lại, đó là lí do vì sao nên buổi hẹn hôm đó khiến mình vừa vui vừa hồi hợp, vì muốn thể hiện thật tốt để tạo ấn tượng tốt nhất có thể. Nhưng tính mình vốn đã ít nói và nhút nhát, việc gặp gia đình của Anh mà không có sự chuẩn bị trước làm mình càng lo lắng hơn.

Hôm ấy là thứ bảy, mình được mặc trang phục tự do đến công ty. Mình chọn quần jeans và một chiếc áo thun đã sờn màu để thoải mái cho ngày cuối tuần. Vì vậy để trong đẹp mặt và trang trọng hơn mình đã mượn nhờ chiếc áo sơ mi trắng của cô bạn để mặc. Tan ca, mình đứng trước cổng  đợi anh. Anh đón mình bằng một nụ cười tươi rói và thêm phần trêu đùa vì biết mình đang khá lo lắng. Vậy là mình và anh cùng nhau đến quán ăn, khi gần đến nơi anh dừng lại, sờ tay mình như để giúp mình tự tin hơn và hỏi: “Em ổn chưa?” Mình gật đầu và cười ngượng gạo.

Đến nơi thì mọi người đã ngồi ở đó và đồ ăn đã lên, ba anh đang loay hoay nướng thịt và bắt đầu dừng lại để nhìn mình. Chú mỉm cười khi mình chào, chủ động giới thiệu và chủ ý cách xưng hô làm mình đỡ bối bối hơn. Mình thật bất ngờ vì ba anh khá giống ba mình, trong cách nói chuyện cởi mở vui vẻ và khá hài hước. Chú gọi tên mình và hỏi han mình nhiều về công việc, cuộc sống,… điều đó làm mình cảm thấy gần gũi và thoải mái hơn rất nhiều.

Mình ngồi giữa anh và mẹ anh, tuy nhiên cô không hỏi mình gì cả, và mình cũng không biết nói gì với cô nên giữa hai người luôn có một khoảng cách nhất định. Đến lúc ăn, cô gắp cho mình thật nhiều thức ăn nhưng cô vẫn không nói gì, làm mình có hơi buồn.

Hầu như suốt buổi hôm đó mình chỉ hỏi han ba và em gái anh vài câu, còn lại mình luôn bị động trong cuộc nói chuyện. Nhưng mình cũng hài lòng vì buổi gặp gỡ đầu tiên nằm ở mức độ an toàn. Nghĩa là mình nói không những câu thừa và tạo ấn tượng xấu.

Cuộc gặp chỉ ngắn ngủi chừng vài giờ đồng hồ hôm đó, nhưng làm Anh và mình vui đến tận mấy ngày hôm sau, vì đó là tín hiệu vô cùng tốt cho mối quan hệ của chúng mình.

Ngày trước mình hay xem trên phim những trường hợp như thế mình đã nghĩ sao không từ bỏ đi, cuộc đời này còn biết bao người để yêu vì sao lại phải vất vả như thế. Nhưng khi gặp được một người yêu mình thật sự và mình cũng yêu họ nhiều, thì không còn điều gì quan trọng hơn tình yêu đủ để chia cắt họ. Mình nghĩ nếu ngày đó chúng mình vì một chút mệt mỏi mà quyết định buông tay nhau thì hôm nay mỗi người sẽ có những mối quan hệ mới. Nhưng liệu có hạnh phúc thật sự?

Chính tình yêu chân thật và sự kiên trì của chúng mình đã khiến người lớn phải nghĩ lại, mình chưa bao giờ trách gia đình mình hay gia đình anh cả. Vì họ đều muốn những thứ tốt đẹp cho những đứa con họ yêu thương. Vấn đề chỉ nằm ở chỗ điều tốt đẹp mà họ muốn chưa hẳn thật sự tốt với chúng ta. Điều chúng ta cần làm là kiên nhẫn để giúp họ hiểu điều gì mới thật sự tốt cho mình. Mình tin là không chuyện gì là không thể nếu bạn có niềm tin. Nếu bạn rơi vào trường hợp như mình, hy vọng câu chuyện của mình sẽ cho bạn thêm sức mạnh để đấu tranh vì tình yêu.

Mình tin buổi gặp gỡ ấy sẽ khởi đầu cho những điều tốt đẹp sắp đến với chúng mình