Category

Tưới mát tâm hồn

in Không ngừng vận động, Tưới mát tâm hồn

Người truyền cảm hứng

 

“Fly me to the moon
Let me play among the stars
Let me see what spring is like
On Jupiter and Mars.”

Hôm nay mình muốn nghe lại bài hát Fly me to the moon trong khi viết những dòng này…

Vậy là đã kết thúc hai ngày ngắn ngủi ở lớp học với chuyên đề “Phát triển năng lực cảm xúc dành cho nhân viên y tế”. Mình may mắn có dịp được lắng nghe những chia sẽ từ Thầy Nguyễn Thế Anh và Bác sĩ Phan Thị Ngọc Linh, CEO Trung tâm Nghiên cứu Cải tiến Y tế (CHIR) – Một trong những người tiên phong trong lĩnh vực cải tiến chất lượng bệnh viện tại Việt Nam.

Cái duyên đưa đẩy một sinh viên mới tốt nghiệp vào làm quản lí chất lượng ở một bệnh viện chuyên khoa nhỏ, gặp cô vừa hay là lúc truyền cho mình động lực vì hiểu được tầm quan trọng và ý nghĩa của công việc mình đang làm.

Được đề xuất đi học, mình chẳng hứng thú gì cả. Mình hình dung ra buổi học sẽ bao gồm những gì chung chung mà – ai – cũng – biết bởi các “chuyên gia” ăn vận thật đẹp và sang trọng, và rồi họ sẽ luyên thuyên những lý thuyết suông và mình phải chóng chọi lại cơn buồn ngủ suốt 2 ngày sau đó. Nhưng khi gặp cô, với lối nói chuyện hết sức giản dị nhưng cuốn hút, mình đã bị thuyết phục trong buổi học đầu tiên, và hầu như mình chẳng bỏ lỡ lời chia sẽ nào từ Thầy và Cô. Cô mặc một chiếc váy hoa nhẹ nhàng và không cần trang điểm gì, còn Thầy  mặc quần jeans rộng, áo thun sờn màu và đi dép crocs. Nhưng rõ ràng những gì họ thể hiện trên gương mặt là một sự thông thái của những người đi nhiều, biết nhiều.

Bác sĩ Phan Thị Ngọc Linh – CEO CHIR

Cô và chồng cùng nhau đồng lòng đi khắp mọi nơi trên mảnh đất hình chữ S này để chia sẽ kiến thức, chia sẽ tâm huyết với nghề Y. Họ kể về những kinh nghiệm quý báu gom nhặt trong quá trình thực hiện giấc mơ cải tiến chất lượng bệnh viện Việt Nam từ Bắc vào Nam, từ những bệnh viện hàng đầu như Bệnh viện Bạch Mai, bệnh viện Nhi Đồng Thành phố HCM,.. cho đến những bệnh viện tuyến xã huyện vùng núi cao Tây Bắc hay vùng đồng bằng Nam bộ,… Cho mình những góc nhìn chân thật và thực tế về những khuyết điểm của nền y tế Việt Nam.

Mình cũng không hiểu sao một cô giáo nhỏ nhắn, mộc mạc ấy cho mình một cảm giác cuốn hút và ngưỡng mộ vô cùng. Thế là hết ngày thứ nhất, mình về nhà và tìm kiếm thông tin về cô. Trang facebook của cô chia sẽ khá nhiều các hoạt động về công việc  và vô vàn những hình ảnh đời thường trong cuộc sống. Mình thật sự phải thốt lên rằng “ Quá đỗi dễ thương!”

Hình ảnh Thầy ngồi đàn cho cô hát trong căn phòng ấm áp với background là những món đồ handmade đáng yêu và nhỏ nhắn mà mình tin đó là những thứ tự họ tự tay bày trí cho ngôi nhà ấm áp. Hình ảnh đó làm mình không nghĩ đây là những người đã ở độ tuổi U40, họ mang lại cho mình cảm giác đích thực đây là cặp đôi mới yêu với những ánh nhìn không thể nào trìu mến hơn.

Những điều ngọt ngào cô và chồng chia sẽ về nhau, về hình ảnh người cha sáng tạo những món đồ chơi độc đáo và chơi cùng các con mỗi ngày, về người mẹ nằm đọc sách cho cậu con trai nhỏ,… thật sự chạm đến trái tim mình. Ngay giây phút ấy và cho tận đến khi viết những dòng này mình luôn cảm nhận được sự hạnh đang chảy đâu đó trong người.

Họ còn có một con xe vô cùng đặt biệt do Thầy chế tạo. Hình ảnh chiếc xe đáng yêu của họ chở lỉnh khỉnh nào là đồ đạc, các con và tỉ tỉ niềm hạnh phúc đi khắp nơi để trao đi và nhận lại yêu thương. Một lối sống khác biệt với hầu hết đại đa số, dường như họ có một thế giới riêng chỉ có tình yêu tồn tại trong đó.

Bên ngoài xã hội, họ là những người có sức ảnh hưởng nhưng khi trở về nhà họ lại là những người cha, người mẹ hài hước, yêu thương và luôn đồng hành cùng con. Có lý tưởng sống tuyệt vời và hơn hết là có một gia đình ngập tràn hạnh phúc, còn điều gì đáng quý hơn thế trong đời!

Cảm ơn vì buổi gặp gỡ đã truyền cho mình động lực để tiếp tục của hành trình với đích đến là một sự hạnh phúc có thể lan tỏa đến người đối diện như mình từng rung động khi thấy gia đình hạnh phúc của cô

Nguồn ảnh: FB BS Phan Thị Ngọc Linh.

in Tưới mát tâm hồn, Thảnh thơi sống

Đôi chút về tình yêu

Mình dành buổi sáng cuối tuần để dự đám cưới của một chị đồng nghiệp. Đó là một cái kết hạnh phúc cho mối tình mười năm. Tình cờ, anh cùng phòng mình cũng đưa bạn gái đến dự tiệc, và mình thật bất ngờ khi nghe anh chị chia sẽ rằng đây cũng là một mối tình mười năm. Cuộc đời không có nhiều mấy lần mười năm, mình cảm thấy xúc động và ngưỡng mộ tình yêu bền lâu, khi mà chúng ta đang sống trong một cuộc sống hối hả, xô bồ. Điều này làm mình có thêm động lực, vì mình đã đi được một nữa chặng đường như họ ( mình đang có một mối tình năm năm)

Từ bé đến lớn mình luôn tôn thờ một tình yêu đẹp, đối với mình, tình yêu là một điều thiêng liêng. Một tình cảm xuất phát từ những người xa lạ nhưng nó gắn kết, bền bỉ thậm chí hy sinh rất nhiều vì đối phương. Chính vì thế mình luôn mơ mộng và cầu nguyện rằng mình sẽ có một tình yêu thật đẹp. Và thật may, đến thời điểm hiện tại, tình yêu trong mắt mình vẫn luôn đẹp.

Điều gì làm nên một tình yêu lâu bền đến thế?

Không khó để bắt đầu một mối quan hệ, nhưng để giữ gìn nuôi dưỡng tình cảm lớn lên là một điều rất khó. Nó đòi hỏi nhiều thứ hơn chứ không phải chỉ là những lời yêu thương dễ dàng thốt ra.

Niềm tin

Điều quan trọng nhất chính là niềm tin. Niềm tin là điều cần thiết trong tất cả các mối quan hệ, và đặc biệt đối với tình yêu thì niềm tin còn quan trọng hơn cả. Không quan trọng bạn yêu người khác bao nhiêu: nếu bạn không thể tin tưởng họ, điều đó hoàn toàn vô nghĩa. Niềm tin mình nói đến ở đây không chỉ nói về các mối quan hệ ngoài luồng khác mà còn là sự tin tưởng rằng đối phương sẽ là một người xứng đáng để bạn yêu thương, tin tưởng rằng họ có thể chia sẽ những niềm vui thật sự trong cuộc sống hay giúp bạn vượt qua những tổn thương. Tin tưởng để mở lòng, giúp hai người hiểu nhau thật sự.

Và đối với bản thân mình, niềm tin luôn trao đi khi biết một ai đó xứng đáng thật sự. Đó là lý do vì sao mình luôn hoài nghi trong những giây phút ban đầu, hoài nghi để có thể hiểu rõ hơn, sau khi giải đáp hết hững khuất tất, niềm tin của mình sẽ trao đi một cách hoàn toàn và trọn vẹn hơn cho người mình yêu.

Sự tôn trọng

Sự tôn trọng mà mình nói đến bao gồm tất cả sự tôn trọng đối với những gì có trong cuộc sống của nhau. Tôn trọng sự riêng tư, tôn trọng những quyết định và lựa chọn, tôn trọng sở thích và các mối quan hệ của nhau. Chúng mình luôn có những khoảng thời gian riêng tư hoặc gặp gỡ bạn bè riêng, giữ cho nhau sự thoải mái trong mối quan hệ và mình nhận ra rằng chính những khoảng thời gian riêng tư ấy càng làm cho tình cảm chúng mình thêm gắn bó hơn. Người yêu của mình có một vài người bạn mà mình không thích tính cách của họ, tuyệt nhiên chưa bao giờ mình nói với anh rằng mình muốn anh kết thúc mối quan hệ với họ. Điều duy nhất mình làm là chia sẽ vì sao mình không thích những người bạn đó, và mong muốn anh không bị ảnh hưởng khi giao thiệp với họ.

Chấp nhận nhau

Mình rất bất mãn khi nghe rằng lý do chia tay là không hợp nhau. Điều đó như một sự viện cớ. Vốn dĩ mỗi người là một cá thể chẳng ai có thể giống ai. Ngay cả cha mẹ chúng ta, những người đã chung sống ngần ấy năm mà vẫn có những cuộc cải vã vì bất đồng quan điểm. Sẽ có những phần hợp nhau và những phần không hợp nhau, và đây chính là nơi để tình yêu làm tốt ý nghĩa của nó. Bao dung và hy sinh vì người mình yêu, chấp nhận những điều không hợp hay những khuyết điểm của họ như một phần thân thể. Mình yêu họ và yêu luôn những khuyết điểm của họ, và dùng thời gian và sự bao dung của mình, để giúp họ trở bên tốt đẹp hơn.

Bạn trai mình từng là một người nóng nảy, điều ấy gây ra những sự tổn thương trong lòng mình vì những lời nói mang tính sát thương không kiềm chế được bởi một cái đầu nóng nãy trong lúc chúng mình tranh luận. Ban đầu mình thật sự rất buồn và nghĩ sẽ không thể đi bên cạnh một người nóng tính, không nghĩ đến cảm xúc của người khác như thế. Nhưng nếu bỏ đi phần nóng nảy ấy, thì anh là một người tốt, và hơn tất cả, mình hiểu, chẳng ai là hoàn hảo. Chính vì thế mình đã ở bên cạnh anh, cùng anh vượt qua những cơn nóng nãy để bây giờ đây anh ấy còn điềm tĩnh hơn cả mình. Đôi lúc mình tự hỏi, điều gì có thể thay đổi tính cách một con người, phải chăng là gì yêu thương? Và nếu lúc ấy mình không chấp nhận sự nóng nãy của anh và rời đi thì hôm nay anh có trở thành một người điềm tĩnh như thế không?

Mỗi ngày mình luôn nghĩ đến câu hỏi, trên thế giới này có hàng vạn hàng tỉ người, nhưng vì sao mình ở đây, ngay lúc này và cùng họ? Chắn hẳn chúng ta đã phải có duyên với nhau rất nhiều, vậy thì vì sao không dành cho nhau những tình cảm trọn vẹn nhất.

in Tưới mát tâm hồn, Thảnh thơi sống

Giới hạn cao nhất của yêu thương là để chúng con được quyết định.

Câu chuyện thứ nhất

Có một người bạn, người em nhắn tin để chia sẽ với mình về chuyến đi tình nguyện mà em ấy muốn tham gia. Mình hết sức tán thành, vì có một vài lần mình tham gia hồi đại học, nó thật sự rất vui và dạy mình nhiều thứ, mình chỉ tiếc là lúc đó sao không đi nhiều hơn.

Chuyến đi dự định của em ấy kéo dài khoảng một tháng. Vừa lúc em ấy tốt nghiệp, mình nghĩ đây là khoảng thời gian thích hợp nhất để thư giãn và trãi nghiệm sau thời gian dài học tập. Nhưng điều em lo lắng là mẹ không đồng ý để em đi.

Câu chuyện thứ hai

Tình cờ nghe được cô và dượng nói chuyện với đứa em họ ở trước nhà mình qua video call, vì nhà cô dượng không có wifi nên mỗi chủ nhật nào cô dượng cũng sang để gọi cho con trai. Em họ mình đậu vào trường quân đội, đó một niềm tự hào rất lớn của gia đình em. Hầu như trước giờ mọi thứ trong nhà đều được ba mẹ chăm lo, giờ học trong một môi trường nghiêm khắc và tất cả mọi thứ đều tự làm có lẽ là một sự khủng hoảng đối với em. Nhìn đứa con trai ngày nào trở nên gầy gò hơn, da đen sạm đi cô dượng xót con lắm. Cô dặn em một câu làm mình chú ý “Ở đó người ta làm gì thì con làm đó, đừng ráng mà làm quá sức, đừng ôm đồm, ai làm sao thì mình làm y vậy”.  Mình thắc mắc vì sao cô lại dặn em như thế mà không phải là “con phải cố gắng, có khó khăn cũng phải ráng lên”

Câu chuyện của mình

Mình có cùng một môi trường sống như hai em ấy. Được ba mẹ yêu thương và bảo bọc từ nhỏ. Ba mình là một giáo viên, một người khá khó tính, mọi thứ ông dạy mình đều nằm trong khuôn khổ, chuẩn mực. Mình nghĩ điều đó ảnh hưởng phần lớn đến tính cách của mình. Hầu như suốt 20 năm đầu đời mình đều tin tưởng và làm theo những gì ba mẹ dạy bảo. Đến mức không biết bản thân có sở thích gì, phù hợp với điều gì nhất.

Bạn có thể không tin nhưng năm đầu đại học, sau giờ học mình đi siêu thị, hay gặp bạn bè đều gọi về để xin mẹ dù mẹ ở cách mình mấy mươi cây số. Mình không phủ nhận điều đó là xấu, chỉ là bây giờ nhìn lại mình cảm thấy nó hoàn toàn không cần thiết. Vì mình đã đủ nhận thức việc mình đi đâu, làm gì, gặp ai mình hoàn toàn tự quyết định được, việc gọi về chỉ làm mẹ ở nhà thêm lo lắng hơn.

Mọi thứ trong cuộc sống của mình bắt đầu thay đổi từ khi mình gặp một người bạn, người anh và bây giờ là người yêu của mình. Anh chia sẽ với mình nhiều thứ, làm mình thức tỉnh và vượt qua giới hạn an toàn. Anh khuyến khích mình phát triển bản thân một cách tự lập, có chính kiến riêng để quyết định cuộc sống. Dần quen ba mẹ cũng chấp nhận những lời thông báo thay cho những lời xin phép trước đây của mình, thật sự mình cảm thấy vui hơn rất nhiều vì cuộc sống bây giờ mới chính là của mình.

Trong mắt ba mẹ con cái lúc nào cũng là những đứa trẻ, cần bảo vệ, che chở. Chính vì sự lo lắng ấy khiến mình bị kìm hãm trong vùng an toàn từ rất rất lâu mà không hề biết rằng cuộc sống ngoài kia còn rất nhiều điều thú vị.

Mọi điều ba mẹ chúng ta làm có khác nhau nhưng chắc chắn giống nhau ở việc xuất phát từ lòng yêu thương con cái. Nhưng những điều tốt mà họ muốn không hẳn tốt thật sự với chúng ta. Chúng ta hãy để họ hiểu giới hạn cao nhất của việc yêu thương thật sự là cho con quyền tự quyết định.

Nguồn ảnh: theguardian.com

in Tưới mát tâm hồn

Bao lâu rồi bạn chưa làm điều gì đó lần đầu tiên?

Cuôc sống như một vòng lặp, chúng mình cứ thể phải làm những việc mỗi ngày đều làm như một thói quen. Bạn thử nhớ xem lần cuối cùng bạn làm một điều gì đó lần đầu tiên (việc mà trước đây chưa bao giờ thử) cách đây bao lâu?

Bạn sẽ thấy hào hứng và tràn đầy cảm xúc, mang lại cho bản thân mình một sự mới mẻ, một nguồn năng lượng tích cực giữa những việc làm nhàm chán. Bạn sẽ tìm thấy lần đầu tiên thành công, lần đầu tiên thích thú, lần đầu tiên vụng về, lần đầu tiên lớ ngớ,… để rồi khi nhìn lại sẽ cảm thấy thật vui vì những gì mình được trải nghiệm.

Hồi học đại học, mình rất thích đến những quán cafe có không gian đẹp, mỗi tuần mình điều tự mình đến một quán mới. Khi thì bắt gặp không gian trầm mặc, cổ xưa, khi thì đầy hiện đại và sắc màu,… những lần đầu tiên được ngắm nhìn điều mới lạ ấy mình không bao giờ quên. Nó làm mình trông chờ mau đến cuối tuần để thử một trãi nghiệm mới.

Hôm nay mình lại thử lần đầu tiên vẽ tranh phong cảnh màu nước. Mấy hôm trước mình được tặng những bức vẽ đáng yêu đầy màu sắc mình tự hỏi mình có thể vẽ được như thế không? Vậy là hôm nay mình bày giấy vẽ, keo dán, màu nước ,… để tìm câu trả lời.

Việc vẽ làm mình thấy thư thái, mình nghĩ mình sẽ vẽ nhiều hơn

 

Nhìn những bức vẽ do chính tay mình tạo nên, cảm giác thật vui sướng và ngạc nhiên vì mình đã có thể làm được. Điều ấy còn làm mình tự tin vào bản thân hơn, đừng ngại ngùng thử một điều gì đó vì có khi kết quả còn tốt hơn mình mong đợi.

Vậy là mình có hẳn mấy bức tranh xinh xắn để bày trí cho góc phòng thêm lãng mạn hơn. Hãy thử bất cứ điều khi làm bạn thấy hào hứng, vì mỗi lần trải nghiệm là những cảm xúc tuyệt vời.

Góc phòng nhỏ trở nên mới mẻ hơn

Tự làm dầu dừa dưỡng mi
in Tưới mát tâm hồn, Thảnh thơi sống

Tự làm dầu dừa dưỡng mi

Tự làm dầu dừa dưỡng mi

Lần đầu tiên nhìn vào một ai đó, đôi mắt là thứ thu hút mình trước tiên chứ không phải là một chiếc mũi thẳng hay đôi môi căng mọng. Mình thật sự ngưỡng mộ những bạn có đôi mắt đẹp với một hàng mi cong dày.

Mắt mình không mấy to và mi lại ngắn. Sau nhiều lần thử các sản phẩm dưỡng mi, hiệu quả không được như mong đợi và khá tốn kém. Vậy là hôm nay mình quyết định sử dụng lại dầu dừa để dưỡng mi dài cong tự nhiên (đã có thời gian mình dùng và thấy hiệu quả nhưng không kiên trì vì nghĩ là sản phẩm càng đắt tiền thì hiệu quả càng tốt nhưng quan niệm này hoàn toàn sai lầm).

Mình tìm hiểu thì trong dầu dừa có chứa hàm lượng lớn vitamin E và các acid béo tự nhiên giúp giữ ẩm, kháng khuẩn do đó khích thích mi mọc dài và dày hơn. Mình vừa làm xong lọ dầu dừa chỉ mất 30 phút với chi phí 10.000 đồng để sử dụng cho hơn vài tháng, vừa tiết kiệm lại cực kì chất lượng, nên dùng cũng yên tâm hơn hẳn.

Chất dầu sánh mịn và trong suốt có màu hơi ngã vàng

Thực hiện:

  • Làm dầu dừa rất đơn giản. Chỉ cần chuẩn bị một chiếc nồi nhỏ và 200ml nước cốt dừa đậm đặc (Mình mua ở chợ và nhờ cô bán ép ngay. Bây giờ thật tiện không như lúc mình còn nhỏ mọi thứ đều làm bằng tay, từ công đoạn nạo dừa bằng bàn nạo và vắt tay lấy nước cốt)
  • Cho nước cốt dừa vào nồi và đun đến khi sôi thì nhỏ lửa. Chỉ tầm 30 phút thì hoàn thành, ván dừa sẽ đóng dưới đáy nồi và lớp dầu trong suốt được tách ở trên. Để dầu nguội hẳn sau đó mình cho vào lọ bảo quản.
Tự làm dầu dừa dưỡng mi

Ván dừa đóng dưới đáy và màu vàng sậm như vầy thì tắt bếp

May quá mình vừa tìm được lọ thủy tinh nhỏ, lần trước mình dùng serum của The Body Shop còn giữ lại, vì bảo quản bằng lọ thủy tinh sẽ lâu bị oxi hóa và an toàn hơn lọ nhựa. Mình có thói quen lại giữ lại các chai lọ con con sau khi sử dụng mỹ phẩm, khi thì trang trí khi thì để chiếc mỹ phẩm lúc đi du lịch, hoặc như bây giờ mình có thể đựng sản phẩm tự chế.

Tự làm dầu dừa dưỡng mi

200 ml nước cốt dừa cho ra khoảng 40ml dầu

Vậy là mình đã có được lọ dầu dưỡng mi tự nhiên rồi. Lần này mình sẽ kiên trì đều đặn sử dụng mỗi ngày, rồi sẽ có một bờ mi thật đẹp thôi.

Ngoài ra, nó sẽ rất tiện cho du lịch vì tính nhỏ gọn của nó. Nếu bạn thích Đà Lạt, có thể đọc bài viết này của mình: Twilight in DaLat

Chúc bạn thành công!

Min

 

 

Close