Category

Thảnh thơi sống

in Tưới mát tâm hồn, Thảnh thơi sống

Đôi chút về tình yêu

Mình dành buổi sáng cuối tuần để dự đám cưới của một chị đồng nghiệp. Đó là một cái kết hạnh phúc cho mối tình mười năm. Tình cờ, anh cùng phòng mình cũng đưa bạn gái đến dự tiệc, và mình thật bất ngờ khi nghe anh chị chia sẽ rằng đây cũng là một mối tình mười năm. Cuộc đời không có nhiều mấy lần mười năm, mình cảm thấy xúc động và ngưỡng mộ tình yêu bền lâu, khi mà chúng ta đang sống trong một cuộc sống hối hả, xô bồ. Điều này làm mình có thêm động lực, vì mình đã đi được một nữa chặng đường như họ ( mình đang có một mối tình năm năm)

Từ bé đến lớn mình luôn tôn thờ một tình yêu đẹp, đối với mình, tình yêu là một điều thiêng liêng. Một tình cảm xuất phát từ những người xa lạ nhưng nó gắn kết, bền bỉ thậm chí hy sinh rất nhiều vì đối phương. Chính vì thế mình luôn mơ mộng và cầu nguyện rằng mình sẽ có một tình yêu thật đẹp. Và thật may, đến thời điểm hiện tại, tình yêu trong mắt mình vẫn luôn đẹp.

Điều gì làm nên một tình yêu lâu bền đến thế?

Không khó để bắt đầu một mối quan hệ, nhưng để giữ gìn nuôi dưỡng tình cảm lớn lên là một điều rất khó. Nó đòi hỏi nhiều thứ hơn chứ không phải chỉ là những lời yêu thương dễ dàng thốt ra.

Niềm tin

Điều quan trọng nhất chính là niềm tin. Niềm tin là điều cần thiết trong tất cả các mối quan hệ, và đặc biệt đối với tình yêu thì niềm tin còn quan trọng hơn cả. Không quan trọng bạn yêu người khác bao nhiêu: nếu bạn không thể tin tưởng họ, điều đó hoàn toàn vô nghĩa. Niềm tin mình nói đến ở đây không chỉ nói về các mối quan hệ ngoài luồng khác mà còn là sự tin tưởng rằng đối phương sẽ là một người xứng đáng để bạn yêu thương, tin tưởng rằng họ có thể chia sẽ những niềm vui thật sự trong cuộc sống hay giúp bạn vượt qua những tổn thương. Tin tưởng để mở lòng, giúp hai người hiểu nhau thật sự.

Và đối với bản thân mình, niềm tin luôn trao đi khi biết một ai đó xứng đáng thật sự. Đó là lý do vì sao mình luôn hoài nghi trong những giây phút ban đầu, hoài nghi để có thể hiểu rõ hơn, sau khi giải đáp hết hững khuất tất, niềm tin của mình sẽ trao đi một cách hoàn toàn và trọn vẹn hơn cho người mình yêu.

Sự tôn trọng

Sự tôn trọng mà mình nói đến bao gồm tất cả sự tôn trọng đối với những gì có trong cuộc sống của nhau. Tôn trọng sự riêng tư, tôn trọng những quyết định và lựa chọn, tôn trọng sở thích và các mối quan hệ của nhau. Chúng mình luôn có những khoảng thời gian riêng tư hoặc gặp gỡ bạn bè riêng, giữ cho nhau sự thoải mái trong mối quan hệ và mình nhận ra rằng chính những khoảng thời gian riêng tư ấy càng làm cho tình cảm chúng mình thêm gắn bó hơn. Người yêu của mình có một vài người bạn mà mình không thích tính cách của họ, tuyệt nhiên chưa bao giờ mình nói với anh rằng mình muốn anh kết thúc mối quan hệ với họ. Điều duy nhất mình làm là chia sẽ vì sao mình không thích những người bạn đó, và mong muốn anh không bị ảnh hưởng khi giao thiệp với họ.

Chấp nhận nhau

Mình rất bất mãn khi nghe rằng lý do chia tay là không hợp nhau. Điều đó như một sự viện cớ. Vốn dĩ mỗi người là một cá thể chẳng ai có thể giống ai. Ngay cả cha mẹ chúng ta, những người đã chung sống ngần ấy năm mà vẫn có những cuộc cải vã vì bất đồng quan điểm. Sẽ có những phần hợp nhau và những phần không hợp nhau, và đây chính là nơi để tình yêu làm tốt ý nghĩa của nó. Bao dung và hy sinh vì người mình yêu, chấp nhận những điều không hợp hay những khuyết điểm của họ như một phần thân thể. Mình yêu họ và yêu luôn những khuyết điểm của họ, và dùng thời gian và sự bao dung của mình, để giúp họ trở bên tốt đẹp hơn.

Bạn trai mình từng là một người nóng nảy, điều ấy gây ra những sự tổn thương trong lòng mình vì những lời nói mang tính sát thương không kiềm chế được bởi một cái đầu nóng nãy trong lúc chúng mình tranh luận. Ban đầu mình thật sự rất buồn và nghĩ sẽ không thể đi bên cạnh một người nóng tính, không nghĩ đến cảm xúc của người khác như thế. Nhưng nếu bỏ đi phần nóng nảy ấy, thì anh là một người tốt, và hơn tất cả, mình hiểu, chẳng ai là hoàn hảo. Chính vì thế mình đã ở bên cạnh anh, cùng anh vượt qua những cơn nóng nãy để bây giờ đây anh ấy còn điềm tĩnh hơn cả mình. Đôi lúc mình tự hỏi, điều gì có thể thay đổi tính cách một con người, phải chăng là gì yêu thương? Và nếu lúc ấy mình không chấp nhận sự nóng nãy của anh và rời đi thì hôm nay anh có trở thành một người điềm tĩnh như thế không?

Mỗi ngày mình luôn nghĩ đến câu hỏi, trên thế giới này có hàng vạn hàng tỉ người, nhưng vì sao mình ở đây, ngay lúc này và cùng họ? Chắn hẳn chúng ta đã phải có duyên với nhau rất nhiều, vậy thì vì sao không dành cho nhau những tình cảm trọn vẹn nhất.

in Thảnh thơi sống

Một ngày khi ba mẹ già đi

Hai hôm trước mình đón nhận một tin không vui về sức khỏe của ba, ba đến khám mắt ở  nơi mình làm việc, sau khi khám xong ba gọi mình ra sân trước bệnh viện nói vài câu trước khi ba về nhà và mình tiếp tục công việc. Có một vài vấn đề ở mắt, ba phải chờ sự theo dõi của bác sĩ và tiên lượng xấu nhất là mắt ba sẽ mờ dần theo thời gian và mù lòa sớm mà bác sĩ cũng không thể làm gì hơn. Trước khi về ba không quên dặn thêm “ Con lên làm đi, sẽ không sao đâu”

Mình bắt đầu lo lắng và phải vào nhà vệ sinh để trấn an bản thân trước khi trở lại công việc. Mình thuộc nhóm người có khuynh hướng suy nghĩ tiêu cực trước một vấn đề bất ngờ xảy đến. Mình nghĩ đến điều tồi tệ nhất có thể xảy ra với ba. Nhắm mắt trong một vài phút để cảm nhận bóng tối. Và rồi, mình rùng mình khi nghĩ đến diễn cảnh người thân yêu của mình phải làm bạn với bóng tối ngày qua ngày, sẽ chẳng còn thấy bầu trời màu xanh hay u ám, sẽ chẳng thấy nữa gương mặt của những người họ yêu thương. Rồi ba cũng chẳng phân biệt đâu là chậu lan mới ra hoa đâu chậu lan hoa sắp tàn bên hiên nhà.

Có những lúc mình ước được rằng thời gian sẽ ngừng lại mãi mãi. Như ở khoảnh khắc này đây, một chiều mưa, có ba, có mẹ quây quần bên bữa cơm gia đình.

Mình nhìn ra bầu trời đầy u ám kia và tự hỏi, nếu vậy thì mưa cứ rơi mãi không ngừng như lúc này chăng? Sự thật là thời gian chẳng đợi chờ ai cả, dù mình có cố khản tiếng van nài thì nó vẫn hiển nhiên làm tốt nhiệm vụ của nó là không ngừng trôi đi. Mấy năm trở lại đây mình bắt đầu sợ đến dịp tết và sinh nhật. “ Sự trưởng thành” vỡ ra một lẽ gì đó trong lòng mình một nỗi niềm khó tả.  Mỗi lần thêm một sinh nhật đồng nghĩa với việc mình sẽ mất đi một năm bên cạnh ba mẹ.

Dù luôn ý thức được việc sức khỏe của ba mẹ sẽ ngày một xấu đi nhưng mình vẫn cảm thấy rất buồn và khó chấp nhận. Rất nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu mình vài ngày tiếp theo. Ba mẹ sẽ ở bên cạnh mình bao lâu nữa? Mình phải làm gì? Mình sẽ giúp được gì cho ba mẹ?

Sau khi tốt nghiệp đại học, mình từng ấp ủ ý nghĩ sẽ ở lại nơi học hoặc đến những thành phố lớn để tìm một công việc có thật nhiều tiền. Khi tự chủ được tài chính mình có thể chăm lo cho ba mẹ một cách tốt nhất có thể. Nhưng sau đó mình lại nghĩ, thứ ba mẹ cần thật sự là được sống trong sự sung túc hay sống với sự quan tâm chăm sóc của mình mỗi ngày. Ba mẹ sẽ vui vì được ăn những món ăn xa xỉ hay sẽ vui hơn khi ăn những món của cô con gái nhỏ bày biện. Vậy là cuối cùng mình chọn ở lại, tìm một công việc gần nhà và sống cùng ba mẹ.

Đôi khi có những bất đồng hay xung đột xảy ra giữa hai thế hệ cách nhau 30 năm làm mình muốn đi thật xa, muốn có một cuộc sống tự do tự tại bên ngoài thế giới rộng lớn. Nhưng sau tất cả, mình hiểu được việc ở bên cạnh những người thân yêu mỗi ngày là một niềm hạnh phúc lớn lao. Vẫn luôn nhắc nhở bản thân rằng những gì mà mình đang có và những người thân yêu bên cạnh biến mất một ngày nào đó. Thay vì bi quan mình chọn cách ghi nhớ và trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh gia đình.

Nhân đây mình muốn chia sẽ với các bạn hai bài hát về gia đình mà mình yêu thích nhất. Nhưng hầu như mình ít khi nghe nó, mỗi lần giai điệu quen thuộc ấy vang lên lòng mình như thắt lại, vì lời bài hát quá đỗi xúc động hay vì những mảng ký ức thân thuộc ngày nào cứ ồ ạt ùa về mình cũng không rõ?!

  1. Papa- Paul Anka
  2. Mẹ từng là – Tia Hải Châu
in Tưới mát tâm hồn, Thảnh thơi sống

Giới hạn cao nhất của yêu thương là để chúng con được quyết định.

Câu chuyện thứ nhất

Có một người bạn, người em nhắn tin để chia sẽ với mình về chuyến đi tình nguyện mà em ấy muốn tham gia. Mình hết sức tán thành, vì có một vài lần mình tham gia hồi đại học, nó thật sự rất vui và dạy mình nhiều thứ, mình chỉ tiếc là lúc đó sao không đi nhiều hơn.

Chuyến đi dự định của em ấy kéo dài khoảng một tháng. Vừa lúc em ấy tốt nghiệp, mình nghĩ đây là khoảng thời gian thích hợp nhất để thư giãn và trãi nghiệm sau thời gian dài học tập. Nhưng điều em lo lắng là mẹ không đồng ý để em đi.

Câu chuyện thứ hai

Tình cờ nghe được cô và dượng nói chuyện với đứa em họ ở trước nhà mình qua video call, vì nhà cô dượng không có wifi nên mỗi chủ nhật nào cô dượng cũng sang để gọi cho con trai. Em họ mình đậu vào trường quân đội, đó một niềm tự hào rất lớn của gia đình em. Hầu như trước giờ mọi thứ trong nhà đều được ba mẹ chăm lo, giờ học trong một môi trường nghiêm khắc và tất cả mọi thứ đều tự làm có lẽ là một sự khủng hoảng đối với em. Nhìn đứa con trai ngày nào trở nên gầy gò hơn, da đen sạm đi cô dượng xót con lắm. Cô dặn em một câu làm mình chú ý “Ở đó người ta làm gì thì con làm đó, đừng ráng mà làm quá sức, đừng ôm đồm, ai làm sao thì mình làm y vậy”.  Mình thắc mắc vì sao cô lại dặn em như thế mà không phải là “con phải cố gắng, có khó khăn cũng phải ráng lên”

Câu chuyện của mình

Mình có cùng một môi trường sống như hai em ấy. Được ba mẹ yêu thương và bảo bọc từ nhỏ. Ba mình là một giáo viên, một người khá khó tính, mọi thứ ông dạy mình đều nằm trong khuôn khổ, chuẩn mực. Mình nghĩ điều đó ảnh hưởng phần lớn đến tính cách của mình. Hầu như suốt 20 năm đầu đời mình đều tin tưởng và làm theo những gì ba mẹ dạy bảo. Đến mức không biết bản thân có sở thích gì, phù hợp với điều gì nhất.

Bạn có thể không tin nhưng năm đầu đại học, sau giờ học mình đi siêu thị, hay gặp bạn bè đều gọi về để xin mẹ dù mẹ ở cách mình mấy mươi cây số. Mình không phủ nhận điều đó là xấu, chỉ là bây giờ nhìn lại mình cảm thấy nó hoàn toàn không cần thiết. Vì mình đã đủ nhận thức việc mình đi đâu, làm gì, gặp ai mình hoàn toàn tự quyết định được, việc gọi về chỉ làm mẹ ở nhà thêm lo lắng hơn.

Mọi thứ trong cuộc sống của mình bắt đầu thay đổi từ khi mình gặp một người bạn, người anh và bây giờ là người yêu của mình. Anh chia sẽ với mình nhiều thứ, làm mình thức tỉnh và vượt qua giới hạn an toàn. Anh khuyến khích mình phát triển bản thân một cách tự lập, có chính kiến riêng để quyết định cuộc sống. Dần quen ba mẹ cũng chấp nhận những lời thông báo thay cho những lời xin phép trước đây của mình, thật sự mình cảm thấy vui hơn rất nhiều vì cuộc sống bây giờ mới chính là của mình.

Trong mắt ba mẹ con cái lúc nào cũng là những đứa trẻ, cần bảo vệ, che chở. Chính vì sự lo lắng ấy khiến mình bị kìm hãm trong vùng an toàn từ rất rất lâu mà không hề biết rằng cuộc sống ngoài kia còn rất nhiều điều thú vị.

Mọi điều ba mẹ chúng ta làm có khác nhau nhưng chắc chắn giống nhau ở việc xuất phát từ lòng yêu thương con cái. Nhưng những điều tốt mà họ muốn không hẳn tốt thật sự với chúng ta. Chúng ta hãy để họ hiểu giới hạn cao nhất của việc yêu thương thật sự là cho con quyền tự quyết định.

Nguồn ảnh: theguardian.com

in Chuyện chúng mình ❤, Thảnh thơi sống

Lần đầu gặp gỡ

 

Mình đang nghe tiếng piano hòa vào mưa. Âm thanh thật dễ chịu làm sao, kết thúc một ngày đi làm mệt nhoài và giờ đây là không gian của mình, mình chill theo nhạc và viết. Cảm giác được viết thật hạnh phúc, dẫu biết câu chuyện của mình có thể có cũng có thể không ai đọc, nhưng mình viết chủ ý để gởi tặng bản thân nhiều năm về sau. Vì mỗi khoảnh khắc trong đời đều đáng trân trọng và mình biết, tâm trí nhỏ bé này sẽ không giữ nỗi theo năm tháng. Cũng giống như việc mình sắp kể, khoảnh khắc lần đầu gặp gỡ những người mà sau này có thể trở thành gia đình của mình.

Một chiều thứ bảy cuối tháng năm, vừa cách đây ít ngày thôi. Mình nhận được tin nhắn của Anh trước giờ tan ca. Anh bảo sau giờ về cùng đi ăn với gia đình Anh. Điều đó làm mình khá bối rối, mình gần như loay hoay mãi chẳng làm thêm được gì suốt buổi còn lại vì tâm trạng mình bận để nghĩ đến buổi gặp mặt bất ngờ ấy.

Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng như đơn giản ấy nhưng vì sao mình lại quan trọng hóa như thế này? Để mình kể thêm một chút về mối quan hệ của tụi mình nhé. Chúng mình yêu nhau gần 5 năm nhưng chưa nhận được sự ủng hộ của hai gia đình. Đã nhiều lần mình muốn bỏ cuộc vì cảm thấy quá mệt mỏi với câu chuyện dài có thể không đi đến đâu này.

Mình nhớ một hôm trời mưa của hai năm trước, hôm đó là ngày chúng mình quyết định chia tay vì quá mệt mỏi với áp lực của gia đình. Mình ngồi sau xe máy anh và bắt đầu khóc, không phải kiểu khóc trông thật bi thương, nước mắt mình rơi thật nhẹ và chậm nhưng cứ rơi mãi không ngừng. Mình cố gắng né tránh ánh mắt anh, vì không muốn cả hai phải buồn thêm nữa. Nhưng rồi mình thấy anh cũng đang khóc, trời mưa to hơn và chúng mình tìm chỗ trú. Lúc này cả hai chỉ nhìn nhau mà chẳng nói thêm được gì, mắt ai cũng buồn như bầu trời u ám ngoài hiên.

Vài ngày sau đó anh đến tìm mình. Anh mong mình có thể đợi đến lúc nhận được sự ủng hộ của gia đình vì cuộc sống sẽ chẳng còn ý nghĩa nếu chúng mình xa nhau. Vậy là mình đồng ý, chúng mình bắt đầu chuỗi ngày đấu tranh. Lúc thì nhẹ nhàng giải thích, lúc thì khẳng định quan điểm một cách rõ ràng,… bắt đầu đi lại một cách công khai và dần dần ba mẹ cũng chấp nhận sự tồn tại của đối phương trong cuộc sống của con họ dù họ không vui vì điều đó.

Trở lại, đó là lí do vì sao nên buổi hẹn hôm đó khiến mình vừa vui vừa hồi hợp, vì muốn thể hiện thật tốt để tạo ấn tượng tốt nhất có thể. Nhưng tính mình vốn đã ít nói và nhút nhát, việc gặp gia đình của Anh mà không có sự chuẩn bị trước làm mình càng lo lắng hơn.

Hôm ấy là thứ bảy, mình được mặc trang phục tự do đến công ty. Mình chọn quần jeans và một chiếc áo thun đã sờn màu để thoải mái cho ngày cuối tuần. Vì vậy để trong đẹp mặt và trang trọng hơn mình đã mượn nhờ chiếc áo sơ mi trắng của cô bạn để mặc. Tan ca, mình đứng trước cổng  đợi anh. Anh đón mình bằng một nụ cười tươi rói và thêm phần trêu đùa vì biết mình đang khá lo lắng. Vậy là mình và anh cùng nhau đến quán ăn, khi gần đến nơi anh dừng lại, sờ tay mình như để giúp mình tự tin hơn và hỏi: “Em ổn chưa?” Mình gật đầu và cười ngượng gạo.

Đến nơi thì mọi người đã ngồi ở đó và đồ ăn đã lên, ba anh đang loay hoay nướng thịt và bắt đầu dừng lại để nhìn mình. Chú mỉm cười khi mình chào, chủ động giới thiệu và chủ ý cách xưng hô làm mình đỡ bối bối hơn. Mình thật bất ngờ vì ba anh khá giống ba mình, trong cách nói chuyện cởi mở vui vẻ và khá hài hước. Chú gọi tên mình và hỏi han mình nhiều về công việc, cuộc sống,… điều đó làm mình cảm thấy gần gũi và thoải mái hơn rất nhiều.

Mình ngồi giữa anh và mẹ anh, tuy nhiên cô không hỏi mình gì cả, và mình cũng không biết nói gì với cô nên giữa hai người luôn có một khoảng cách nhất định. Đến lúc ăn, cô gắp cho mình thật nhiều thức ăn nhưng cô vẫn không nói gì, làm mình có hơi buồn.

Hầu như suốt buổi hôm đó mình chỉ hỏi han ba và em gái anh vài câu, còn lại mình luôn bị động trong cuộc nói chuyện. Nhưng mình cũng hài lòng vì buổi gặp gỡ đầu tiên nằm ở mức độ an toàn. Nghĩa là mình nói không những câu thừa và tạo ấn tượng xấu.

Cuộc gặp chỉ ngắn ngủi chừng vài giờ đồng hồ hôm đó, nhưng làm Anh và mình vui đến tận mấy ngày hôm sau, vì đó là tín hiệu vô cùng tốt cho mối quan hệ của chúng mình.

Ngày trước mình hay xem trên phim những trường hợp như thế mình đã nghĩ sao không từ bỏ đi, cuộc đời này còn biết bao người để yêu vì sao lại phải vất vả như thế. Nhưng khi gặp được một người yêu mình thật sự và mình cũng yêu họ nhiều, thì không còn điều gì quan trọng hơn tình yêu đủ để chia cắt họ. Mình nghĩ nếu ngày đó chúng mình vì một chút mệt mỏi mà quyết định buông tay nhau thì hôm nay mỗi người sẽ có những mối quan hệ mới. Nhưng liệu có hạnh phúc thật sự?

Chính tình yêu chân thật và sự kiên trì của chúng mình đã khiến người lớn phải nghĩ lại, mình chưa bao giờ trách gia đình mình hay gia đình anh cả. Vì họ đều muốn những thứ tốt đẹp cho những đứa con họ yêu thương. Vấn đề chỉ nằm ở chỗ điều tốt đẹp mà họ muốn chưa hẳn thật sự tốt với chúng ta. Điều chúng ta cần làm là kiên nhẫn để giúp họ hiểu điều gì mới thật sự tốt cho mình. Mình tin là không chuyện gì là không thể nếu bạn có niềm tin. Nếu bạn rơi vào trường hợp như mình, hy vọng câu chuyện của mình sẽ cho bạn thêm sức mạnh để đấu tranh vì tình yêu.

Mình tin buổi gặp gỡ ấy sẽ khởi đầu cho những điều tốt đẹp sắp đến với chúng mình

in Thảnh thơi sống

Khi cho đi niềm tin

 

Cách đây mấy hôm, sau giờ tan ca cô bạn đồng nghiệp rủ mình đi ăn cùng một người bạn mà cô ấy mới vừa quen. Thật sự thì những cuộc gặp gỡ ăn uống sau giờ làm không hấp dẫn mình bằng việc chạy xe một mình lang thang rong rủi trên đường về để tận hưởng cuộc sống. Nhưng mình đã đi vì nghĩ sẽ có thêm những mối quan hệ tốt cho công việc, vì chị ấy làm trong một bộ phận tương đương với mình ở một công ty khác.

Chị ấy là một người dễ mến, tạo thiện cảm cho mình ngay lần gặp đầu tiên. Mình bị cuốn vào cuộc nói chuyện một cách tự nhiên bởi lối nói chuyện vừa gần gũi vừa tinh tế của chị ấy. Có lẽ vì thế mà mình dễ dàng chia sẽ mọi thứ hơn. Mình kể về công việc trước đây, về chuyện tình cảm – điều mà trước đây mình chưa bao giờ chia sẽ với những người xa lạ. Rồi chị kể về những câu chuyện của chị, cứ thế chúng mình bị cuốn vào câu chuyện của những-người- mới-quen. Để rồi nhận ra chúng mình có khá nhiều điểm tương đồng trong cách nhìn nhận cuộc sống.

Mình cảm thấy biết ơn vì cuộc gặp gỡ hôm ấy, được lắng nghe những chia sẽ của chị về những câu chuyện nơi công sở- đó là những kinh nghiệm quý giá cho những người mới như mình. Một cảm giác bớt lẻ loi và những áp lực khó khăn trong công việc có thể san sẻ cùng nhau.

Từ trước đến giờ những mối quan hệ của mình đều trãi qua rất nhiều thời gian mới có thể trở nên gắn bó. Có lẽ vì thế mà mình rất ít bạn bè.  Chỉ với những người thật sự tin tưởng mình mới có thể trãi lòng.

Bản tính mình vốn là một người đa nghi. Mình bước vào cuộc đời và nhìn thấy những sự dối trá, những người vợ bị chồng lừa dối, những người bạn thân thiết trở mặt với nhau, những người bán hàng có muôn vàn chiêu thức để lừa gạt người mua vì lợi ích cá nhân của họ… một xã hội mà người với người vẫn luôn lừa dối, có muôn vàn bí mật đằng sau những câu từ đẹp đẽ. Tất cả đã tạo nên một lối sống dè chừng và sự sợ hãi trong mình. Chính vì điều đó đã khiến cho các mối quan hệ của mình đều có khoảng cách.

Rõ ràng trong cuộc sống này chúng ta luôn luôn tồn tại trong mối quan hệ với một ai đó, nếu đem sự hồ nghi để nuôi dưỡng mối quan hệ ấy mỗi ngày thì sự hồ nghi sẽ lớn dần chiếm hết tất cả sự tin tưởng, chân thành trong mối quan hệ đó.

Điều đó chính là rào cản làm cho mối quan hệ trở nên xa cách và chẳng đi tới đâu. Chúng ta có thể chọn cách chia sẽ, tin tưởng, bộc lộ con người thật sự của mình một cách trọn vẹn dẫu câu chuyện có thể không như ý muốn thì ít ra chúng ta đã giải phóng bản thân hoàn toàn. Và biết đâu chính niềm tin và sự chân thành ấy sẽ cảm hóa được người đối diện.

Bạn có thể lựa chọn sự nghi ngờ, dè vặt trong cách mối quan hệ để tự bảo vệ bản thân như mình đã từng. Hoặc giả hãy chấp nhận đánh đổi một vài tổn thương (có thể) trong các mối quan hệ không mong muốn và đổi lấy những người bạn quý giá bên đời.

Buổi chiều hôm ấy mình có một niềm vui lạ thường cứ chảy trong người, mình tin đó chính là sức mạnh của sự tin tưởng và sẽ chia. Tin và được tin tạo nên một sức mạnh to lớn để gắn kết những con người từ xa lạ trở thành thân quen, xóa bỏ những nghi ngờ lo âu để có thể sống và cảm nhận cuộc sống trọn vẹn hương vị như nó vốn dĩ.

in Không ngừng vận động, Thảnh thơi sống

Lợi ích bất ngờ từ việc viết tay

Quãng thời gian mình viết nhiều nhất là lúc ở Đại học, vì ấy là lúc bắt đầu một cuộc sống mới hoàn toàn khác sau nhiều năm chung sống với gia đình. Gặp gỡ những người bạn mới, học được vô vàn điều mới lạ khiến bản thân trở nên trưởng thành  và phong phú hơn để có thể nên nhiều điều thú vị.

Bằng cách nào đó mà kệ sổ ghi chép trong nhà sách luôn thu hút sự chú ý của mình. Mình có cảm tình đặc biệt với những quyển sổ ghi chép, nó nhỏ nhắn, xinh xắn, mình sẽ ghi những điều mới mẻ học được, cảm xúc cá nhân hay đơn giản chỉ là một bài thơ mình yêu thích.

Từ khi có chiếc laptop và sử dụng mạng xã hội, việc viết tay bắt đầu thưa dần đi vì sự tiện lợi của những ứng dụng thú vị hơn như: Word, Microsoft Note,….Một điều đáng buồn mình vừa nhìn lại là hơn một năm trở lại đây mình hoàn toàn không viết thêm điều gì cả, mình bị cuốn theo nhịp sống bề bộn mà đánh rơi một thói quen yêu thích.

Cầm trên tay quyển nhật kí, đọc lại từng dòng chữ, cảm xúc của mình trở nên mạnh mẽ hơn. Rõ ràng mọi thứ hiện hữu ngay trước mắt như thể câu chuyện đó vừa xảy ra mới đây thôi.. Nhớ đến cảm giác mình tìm thấy quán cà phê mới, ngồi nhâm nhi tách cà phê và ghi lại cảm xúc trên quyển sổ nhỏ, điều đơn giản đó làm mình thấy hạnh phúc thật sự.

Không chỉ đem đến niềm vui ngắn hạn trong khi viết, mà còn có vô vàn lợi ích nếu chúng ta thường xuyên viết tay. Mình càng tìm hiểu càng thấy bất ngờ vì những lợi ích tuyệt vời của việc cầm bút.

 

Thư giãn cơ thể và tâm trí

So với việc gõ chữ trên máy tính hay điện thoại, ngồi xuống để viết trên giấy có thể bất tiện hơn. Tuy nhiên việc viết một cách chậm rãi giúp chúng ta thư giãn tâm trí và trở nên kiên nhẫn hơn. Mọi thứ bộn bề xung quanh như chậm lại trong phút giây đó nhường cho khoảnh khắc bình yên ở lại.

Theo tiến sĩ Marc Seifer – một nhà bút tướng pháp, chuyên gia về chữ viết tay, đã nói Viết một câu như “Tôi cảm thật yên bình” ít nhất 20 lần mỗi ngày có thể thực sự có tác dụng, đặc biệt là với những người bị mắc chứng rối loạn tăng động, giảm chú ý. Việc viết tay trước khi ngủ còn khiến chúng ta thấy thoải mái tinh thần và ngủ ngon hơn

Viết bằng tay còn khiến những dòng suy nghĩ miên man của bạn trở nên bình ổn, chúng ta dễ sắp xếp các ý nghĩ hỗn loạn đó trong đầu một cách trật tự hơn, thông qua đó bạn có thể nãy ra ý tưởng giải quyết vấn đề đang gặp phải  một cách dễ dàng.

Cải thiện khả năng học tập

Theo Lifehacker, viết kích thích một loạt các tế bào ở đáy não gọi là hệ thống kích hoạt dạng lưới (RAS): “RAS hoạt động như một bộ lọc cho mọi thứ mà bộ não của bạn cần xử lý, quan trọng hơn đối với những thứ bạn đang tập trung vào thời điểm đó – thứ mà hành động vật lý của văn bản đưa lên hàng đầu”

Khi viết bằng tay một cách chậm rãi, não bộ của chúng ta lọc thông tin và ghi nhớ một cách sâu sắc hơn, nhờ đó bạn có thể nhớ lâu hơn, thậm chí có thể ảnh hưởng đến cách chúng ta suy nghĩ. Những chuyển động mà chúng ta thực hiện khi chúng ta viết sẽ kích hoạt các vùng lớn hơn của não khi chúng ta gõ. Các chuyển động tay tuần tự ấy, giống như những chuyển động được sử dụng trong chữ viết tay, kích hoạt các vùng lớn của não chịu trách nhiệm về tư duy, ngôn ngữ, chữa bệnh và trí nhớ của bạn.

Sáng tạo và suy nghĩ sâu sắc hơn

Tốc độ chúng ta viết cũng giúp chúng ta sáng tạo hơn. Khi viết chậm rãi, chúng ta có thời gian suy nghĩ và xâu chuỗi các ý nghĩ một cách mạch lạc hơn. Việc này sẽ mang lại cho chũng ta nhiều ý tưởng mới hơn. Trong khi viết, nhiều vùng trên vỏ não vận động kích thức sự sáng tạo một cách tối ưu.

Đồng thời những thứ viết ra thường mang một nét cá nhân thông qua nét chữ riêng của mỗi người và thể hiện nội tâm sâu sắc hơn khi chúng ta đánh máy một cách liên tục

Giữ bộ não sắc nét về sau

Khi viết, một số lượng lớn hơn các quá trình khác nhau sẽ diễn ra trong bộ não của chúng ta. Việc di chuyển bàn tay và ngón tay khi chúng ta viết giúp kích thích vỏ não vận động. Điều tương tự không xảy ra khi chúng ta nhắn tin hoặc gõ văn bản trên máy tính. Duy trì khả năng nhận thức khi bạn già đi cũng có thể được hỗ trợ thông qua viết bằng tay.

Theo The Wall Street Journal, một số bác sĩ tuyên bố rằng hành động viết – tham gia tác động vào kỹ năng của bạn, bộ nhớ, và nhiều thứ hơn nữa sẽ được rèn luyện nhận thức tốt hơn ở thời điểm hiện tại và đặc biệt giữ tâm trí của bạn sắc nét khi về già.

Hãy viết tất cả những gì bạn muốn, không cần một trật tự nào cả. Mình tin khi nhìn lại những suy nghĩ của chính bản thân, bạn sẽ có động lực để tiếp tục và đặc biệt sẽ nhận ra mình đã thay đổi như thế nào theo năm tháng!

 

Source

Bài viết trên sử dụng thông tin tham khảo từ:

Why You Learn More Effectively by Writing Than by Typing

How Handwriting Trains the Brain

Three Ways That Handwriting With A Pen Positively Affects Your Brain

 

in Thảnh thơi sống, Sống

Để vượt qua những lời chỉ trích

Bản thân mỗi chúng ta vốn dĩ không hoàn hảo, không thể tránh khỏi việc bị ghét bởi một ai đó và nhận những lời chỉ trích khắc nghiệt từ họ. Mình cũng từng như vậy, sau một quãng thời gian dài sống trong sự buồn bã, mất niềm tin và lo lắng thì mình đã vượt qua “tâm bão” và rút được những điều nên làm sau đây.

Mạnh mẽ để yêu thương bản thân

Giữ bình tĩnh trước những lời nói tiêu cực

Việc này thật sự rất khó đúng không. Khi có ai đó không thích chúng ta, họ có thể chọn cách loại bỏ mình ra khỏi suy nghĩ và cuộc sống của họ. Nhưng nếu như vậy thì chẳng có chuyện gì đáng để nói, họ luôn để mình trong tâm trí và buông ra những lời khó nghe từ lỗi lầm, từ nguyên nhân khiến họ ghét mình hay thậm chí là những lời bịa đặt vu khống.

Những lúc ấy bạn hoàn toàn không nên giải thích hay tìm họ để chất vấn. Vì một điều cơ bản là những người ghét bạn sẽ không bao giờ tin vào sự thật và những lời đáp trả của bạn sẽ là mồi lửa để họ thổi bùng lên ngọn lửa lớn tiếp theo. Chúng ta chỉ mất thời gian với cái vòng lẩn quẩn ấy mà chẳng được gì.

Việc chúng ta cần làm là bình tâm, xoa dịu tinh thần cũng như giữ trí óc sáng suốt hơn trước khi đối diện với vấn đề.

Tự nhìn lại chính mình

Vì sao mình bị ghét? Mình đã từng hỏi rất nhiều lần câu đó. Mình nghĩ đây là lúc thích hợp để nhìn nhận những khuyết điểm của bạn thân. Chính những người không thích bạn sẽ giúp bạn nhìn ra đâu là điều mình còn thiếu sót để bản thân trở nên hoàn thiện hơn.

Chấp nhận bị ghét

Nếu bản thân không làm gì sai, bạn không cần tự trách mình. Việc người khác ghét mình lúc này là vấn đề nằm ở họ. Chấp nhận bị ghét và cứ sống như mình vẫn đang.

Đôi khi người khác ghét mình là bởi sâu thẩm bên trong bản thân họ đang cảm thấy tự ti, thiếu thốn – những thứ mà bạn đang được sở hữu. Lý do bị ghét lúc này nằm ở lòng đố kị mà đôi khi chính họ cũng không thể nhận ra.

Chấp nhận từ bỏ mối quan hệ tiêu cực

Khi họ không còn trân quý và tôn trọng mối quan hệ đó, đừng tìm cách hàn gắn vì bạn sẽ tiếp tục tổn thương. Hãy để họ bước ra khỏi cuộc đời của bạn. Không ai có quyền làm tổn thưởng mình trừ khi bản thân mình cho phép họ đúng không?

Đối với mình đây còn là thời điểm thích hợp giúp mình nhìn nhận đâu là những người bạn thật sự, những người thật lòng yêu thương mình.

Chia sẽ với những người tin tưởng

Chọn một người bạn tin tưởng và giãi bày tâm sự với họ, đơn giản chỉ là nói ra những điều bạn nghĩ để tâm trí được thư thái, hoặc tốt hơn là có thể  nhận được những lời động viên tích cực sẽ giúp bản thân nhanh chóng vượt qua được những lời chỉ trích.

Luôn mỉm cười và sống tốt hơn

Đối với mình cách đáp trả tốt nhất đối với những người ghét bỏ, chỉ trích mình chính là luôn sống vui vẻ, trở nên xinh đẹp và hạnh phúc hơn mỗi ngày.

Mình tin chỉ cần giữ tâm bình tĩnh và sáng suốt chúng ta sẽ vượt qua điều này một cách dễ dàng!

 

 

 

in Không ngừng vận động, Thảnh thơi sống

Vì sao mình dừng sử dụng facebook?

Ý nghĩ dừng sử dụng facebook của mình thoáng qua nhiều lần, nhưng vì một điều gì đó mà mình không rõ làm mình cứ chần chừ.
Nhưng vào một buổi sáng ngủ dậy, mình cầm chiếc điện thoại lướt facebook. Quay đi ngoảnh lại mình mất gần hai tiếng chỉ để nằm đó và xem những thứ sau khi mình.

Mình đã làm gì với facebook?

Mình dùng facebook từ năm 2012, 2013 gì đấy cũng không nhớ rõ. Ban đầu đơn thuần dùng để kết nối trò chuyện nhiều hơn với mọi người xung quanh.
Sau đó mình follow các page tản mạn về cuộc sống, tình yêu, thông tin hữu ích. Hơn 7 năm mình dùng facebook có rất nhiều cuộc thanh lọc bằng cách unfollow các trang không phù hợp theo nhu cầu của mình theo thời gian, tìm kiếm và follow các trang mới.

Mình chợt nhận ra có nhiều thói quen xấu dần hình thành

  • Mình thích xem những video ngắn truyền cảm hứng chung chung hơn là đọc sách.Mình bắt đầu xem và để tâm vào câu chuyện đời tư của bạn bè và mọi người xung quanh
  • Mình bắt đầu có những cảm giác tiêu cực như buồn, thất vọng trách móc bản thân hay ganh tỵ khi nhìn thấy sự thành công của người khác đăng trên face.
  • Mình bắt đầu thích chụp ảnh chỉ để đăng facebook thay vì muốn lưu giữ lai khoảnh khắc đó.
  • Mình bắt đầu chú trọng hình thức và luôn muốn thể hiện những gì tốt đẹp trên facebook.
  • Đôi lúc đăng một chiếc ảnh phải mất cả khối thời gian chỉnh ảnh, chọn màu sao cho đẹp và xem những ai đã tương tác và trả lời các comment.
  • Mặc dù đã cố gắng kiểm soát nhưng mình vẫn sử dụng nhiều hơn thời gian quy định.
  • Mình đang làm việc và khi tin nhắn thông báo của facebook tới mình bật lên xem và tiêp tục lạc vào thế giới ảo đó và khi quay lại không biết bản thân đang làm gì.
  • Một cảm nhận rõ rệt ràng cơ thể và bộ não mình đang lười, chỉ thích nằm đó và lướt facebook.

Facebook chiếm nhiều thời gian hơn mình nghĩ

Và mình quyêt định dừng

  • Dừng facebook để đọc sách nhiều hơn. Quay lại văn hóa đọc thay vì nghe nhìn thụ động mà mạng xã hội đem lại.
  • Không phủ nhận facebook vẫn có nhiều mặt tích cực, nhưng mình đoán có 20% trên tổng số (bao gồm thông tin sai sự thật, giật tít, câu like câu view, quảng cáo bán hàng online). Mình tự tin có thể học hỏi để phát triển bản thân nhiều hơn 20% đó.
  • Có thời gian để học tiếng anh và chơi nhạc cụ.
  • Có thời gian để đi khắp nơi và nhìn ngắm mọi thứ thật chậm.Từ bỏ các thói quen xấu: thích thể hiện, tò mò, sân si, quan tâm đời tư người khác.
Related posts
in Trên kệ sách, Nuôi dưỡng tâm hồn
Mình học được gì từ “Ikigai – Đi tìm lý do thức dậy mỗi sáng”?
21/04/2020
Tự làm dầu dừa dưỡng mi
in Tưới mát tâm hồn, Thảnh thơi sống

Tự làm dầu dừa dưỡng mi

Tự làm dầu dừa dưỡng mi

Lần đầu tiên nhìn vào một ai đó, đôi mắt là thứ thu hút mình trước tiên chứ không phải là một chiếc mũi thẳng hay đôi môi căng mọng. Mình thật sự ngưỡng mộ những bạn có đôi mắt đẹp với một hàng mi cong dày.

Mắt mình không mấy to và mi lại ngắn. Sau nhiều lần thử các sản phẩm dưỡng mi, hiệu quả không được như mong đợi và khá tốn kém. Vậy là hôm nay mình quyết định sử dụng lại dầu dừa để dưỡng mi dài cong tự nhiên (đã có thời gian mình dùng và thấy hiệu quả nhưng không kiên trì vì nghĩ là sản phẩm càng đắt tiền thì hiệu quả càng tốt nhưng quan niệm này hoàn toàn sai lầm).

Mình tìm hiểu thì trong dầu dừa có chứa hàm lượng lớn vitamin E và các acid béo tự nhiên giúp giữ ẩm, kháng khuẩn do đó khích thích mi mọc dài và dày hơn. Mình vừa làm xong lọ dầu dừa chỉ mất 30 phút với chi phí 10.000 đồng để sử dụng cho hơn vài tháng, vừa tiết kiệm lại cực kì chất lượng, nên dùng cũng yên tâm hơn hẳn.

Chất dầu sánh mịn và trong suốt có màu hơi ngã vàng

Thực hiện:

  • Làm dầu dừa rất đơn giản. Chỉ cần chuẩn bị một chiếc nồi nhỏ và 200ml nước cốt dừa đậm đặc (Mình mua ở chợ và nhờ cô bán ép ngay. Bây giờ thật tiện không như lúc mình còn nhỏ mọi thứ đều làm bằng tay, từ công đoạn nạo dừa bằng bàn nạo và vắt tay lấy nước cốt)
  • Cho nước cốt dừa vào nồi và đun đến khi sôi thì nhỏ lửa. Chỉ tầm 30 phút thì hoàn thành, ván dừa sẽ đóng dưới đáy nồi và lớp dầu trong suốt được tách ở trên. Để dầu nguội hẳn sau đó mình cho vào lọ bảo quản.
Tự làm dầu dừa dưỡng mi

Ván dừa đóng dưới đáy và màu vàng sậm như vầy thì tắt bếp

May quá mình vừa tìm được lọ thủy tinh nhỏ, lần trước mình dùng serum của The Body Shop còn giữ lại, vì bảo quản bằng lọ thủy tinh sẽ lâu bị oxi hóa và an toàn hơn lọ nhựa. Mình có thói quen lại giữ lại các chai lọ con con sau khi sử dụng mỹ phẩm, khi thì trang trí khi thì để chiếc mỹ phẩm lúc đi du lịch, hoặc như bây giờ mình có thể đựng sản phẩm tự chế.

Tự làm dầu dừa dưỡng mi

200 ml nước cốt dừa cho ra khoảng 40ml dầu

Vậy là mình đã có được lọ dầu dưỡng mi tự nhiên rồi. Lần này mình sẽ kiên trì đều đặn sử dụng mỗi ngày, rồi sẽ có một bờ mi thật đẹp thôi.

Ngoài ra, nó sẽ rất tiện cho du lịch vì tính nhỏ gọn của nó. Nếu bạn thích Đà Lạt, có thể đọc bài viết này của mình: Twilight in DaLat

Chúc bạn thành công!

Min

 

 

Close