Mưa đầu mùa

Trời đang nắng bỗng kéo mây đen về, mưa ồ ạt, cơn mưa chẳng chuẩn bị trước, mưa đầu mùa….

Được mấy dịp thảnh thơi để ngắm mưa như vầy, vì mình đang trong những ngày cuối cùng của lệnh cách ly xã hội tại nhà.

Pha vội ly cà phê, mở cho laptop phát mấy bản nhạc của rồi để sẵn trên chiếc bàn, nơi nhìn ra ô cửa để ngắm mưa.

Mình đi loanh hoanh một vòng để ngắm mưa tiện thể lấy mấy đồ linh tinh vào nhà và phủ mấy tấm rèm cửa sổ để không bị mưa dột.

Vui mừng nhất chắc là mấy cái cây cao lớn bên hông nhà, được tắm mát sau biết bao ngày dài chờ đợi, cành lá chúng không ngừng hò reo khiêu vũ trong gió.

Mấy chậu hoa tươi mơn mởn, đẹp hơn bao giờ hết, và còn được trong trẻo vì nhờ mưa cuốn trôi đi lơp bụi mà chúng không hề muốn khoát lên.

Mình hít một hơi trong lành, hơi cỏ, hơi đất, hơi nước của cơn mưa đầu mùa.

…………………………………………………………………………

Nhỏ em gái đang ngồi đối diện, tìm tòi thông tin trên mạng để lên kế hoạch cho một chuyến du lịch của hai chị em sau khi nó tốt nghiệp cuối cấp.

Mình ngồi xuống, nhấp từng ngụm cà phê sữa và bắt đầu viết, mình sẽ viết gì đây, mình cũng không rõ nữa. Có những ngày như thế, rõ là muốn làm gì đó nhưng không biết sẽ làm gì và làm như thế nào.

Nhớ những ngày mưa thơ bé, mình cùng mấy đứa hàng xóm chạy đi tắm mưa, chẳng nhớ lúc đó mấy tuổi nhưng mình còn ở trần cơ. Khoảng sân nhà mình lúc đó thấp lắm, cứ mỗi mùa mưa hay nước ngập, nước sẽ đọng lại trên sân rất lâu. Đợi lúc mưa gần tạnh, nhưng vẫn có mấy giọt lưa thưa, mình sẽ ra nằm đó, vẫy vùng, như thế tắm sông, ngụp lặng trong nước một hồi lâu đến khi mẹ bắt đầu nổi cáu thì mình mới vô nhà.

Lớn hơn tí, chị hai đi học xa nhà, nên mình theo chân ba mẹ suốt. Có những đoạn kí ức tự in vào trong đầu mình rõ mồn một. Có đoạn, mưa xế chiều, trời buồn hiu, ba và mình nằm ở cửa sau nói luyên thuyên gì đó trong lúc đợi mẹ nấu cơm.Trong tầm mắt của mình lúc ấy là một bầu trời, có hai cái cây, một to một nhỏ, vì gió thổi mạnh mà hai cái cây cứ múa may không ngừng.

Mưa trong giờ học thể dục, được dịp tụm năm tụm bảy trước mặt Thầy. Mình ngồi cùng đám bạn thân ăn mấy món đồ vặt nói đủ thứ linh tinh trên trời dưới đất. Thi thoảng không quên đưa mắt đến nơi có cậu bạn mình thích, để xem cậu ấy có đang nhìn mình như mình nghĩ hay không, và câu trả lời thường là không.

Trong căn trọ nhỏ hồi học đại học, mưa lúc nào mình làm cũng buồn, vì nhớ nhà, nhớ anh da diết. Trên gác phòng trọ có một ô cửa nhỏ, mình hay lên đó nhìn xa xăm, cũng chẳng vơi đi nỗi nhớ nhà mấy. Nhưng tự nhiên thấy lòng dãn ra hẳn.

.

Mưa đầu mùa nhắc gì cho bạn?

Hông biết con Nâu vui hay buồn khi trời mưa mà nằm ngủ khò

Hoa sứ ba trồng nhìn tươi mát hẳn ra

Cây đu đủ mới trồng bên mé ao chắc là nhờ mưa sẽ lớn nhanh lắm

Nhìn từ ô cửa sổ bị ướt mưa ra khoảng sân nhỏ nhiều cây của ba

Tự dưng mình thấy gian bếp của mẹ lãng mạn quá

Mưa đầu mùa

Ô cửa sổ nhìn ra mấy cây bưởi đang tắm mưa

Mưa đầu mùa

Cây mận và cây sầu đâu lớn trước hiên nhà đang khiêu vũ nè