Đam mê Đà Lạt

Chuyến đi Đà Lạt vào đầu tháng hai vừa rồi của mình có nhiều đắn đo lắm. Đó là chuyến đi cho ngày kỉ niệm tình yêu của bọn mình đã được lên kế hoạch từ trước. Mình đặt căn phòng ở tầng gác mái của Jang & min’s house nhưng phải cancel vì dịch bệnh lúc này đang bắt đầu ở Việt Nam.

Suy đi nghĩ lại, mình thấy nhớ Đà Lạt quá rồi, và linh cảm mùa dịch bệnh này sẽ còn kéo dài hơn nữa, nếu bây giờ không đi thì không biết đến bao giờ. Vậy là mình và anh quyết định đi vào đầu tháng 2, vội vã book phòng ở YOLO Camping House. Và YOLO Camping House thì lúc nào cũng sẵn sàng đón mình, như thể bọn mình có duyên lâu lắm rồi vậy.

Một ngày đẹp trời nào đó, mình sẽ có bài viết về YOLO Camping House cùng xem với mình nhé)
Photo - Google Photos

Mình dưới nắng hoàng hôn Đà Lạt

Mình cực kì thích ngắm hoàng hôn, cảm giác nhìn mặt trời rọi những tia nắng cuối ngày, dịu êm và nhẹ nhàng như cuốn theo cả phiền muộn, lo lắng của một ngày dài vào đêm. Hoàng hôn ở Đà Lạt thì lãng mạn hơn bao giờ hết.

Hoàng hôn ở Panorama

Mình tìm được một quán nhỏ có tên là Panorama, nằm trên đường đi Trại Mát, cách trung tâm một quãng đủ để vắng thưa người và tìm bình yên cho riêng mình. Trong tiếng Hy Lạp, Panorama mang nghĩa là toàn cảnh – về mặt nhiếp ảnh (còn có thêm nghĩa nào nữa không thì mình chưa rõ).

Panorama Đà lạt

Panorama có rất nhiều cây xanh

Ngày đầu tiên đến đây mình lỡ hẹn với hoàng hôn vì mải mê ngủ, trời lúc này chập choạng tối chỉ còn sót vài vệt nắng. Các bạn biết đó, đến Đà Lạt, vùng dậy khỏi chăn ấm để ra đường cũng là một thử thách. 

Panorama Đà lạt

Hoàng hôn muộn ngày đầu tiên

Ngày thứ hai mình lại đến Panorama, lần này không đợi anh nhắc nhở thì mình cũng đã dậy sớm hơn. Có lẽ bạn sẽ thắc mắc vì sao lại là Panorama mà không phải địa điểm nào khác trong khi Đà Lạt có quá nhiều nơi đẹp hơn thế, bởi vì đối với bọn mình Panorama đủ để mình thưởng thức toàn cảnh mặt trời lặn, nhạc ở đây dịu êm và không gian thoáng đãng. Cả hai ngày mình đều chọn ngồi ở góc bàn ngoài cùng, tuy có hơi lạnh nhưng mình được ngắm cảnh rõ nhất. Một điểm chung giữa mình và anh, chỉ cần thấy thích hợp thì chẳng cần băn khoăn tìm kiếm điều mới mẻ hơn nữa.

Panorama Đà lạt

Một góc của quán

Panorama Đà lạt

Tách cacao ấm và cà phê sữa hôm đó của bọn mình

Và giờ đây sau nhiều ngày xa Đà Lạt, mình vẫn nhớ rõ cảm giác ngồi thư thái, ngâm nhi tách cacao ấm, những bản nhạc tình vang lên khe khẽ, vừa đủ để mình nghe thấy âm thanh của hoàng hôn. Trước mắt mình là bầu trời rộng lớn chìm dần sau màn sương. Mình và anh ngồi bên cạnh nhau, im lặng nhưng đủ để hiểu nhau nghĩ gì. Thi thoảng nhìn thật chậm vào mắt nhau để cảm nhận. Khi mặt trời tắt nắng cũng là lúc trại mát lên đèn, thung lũng ngập trong ánh sáng. Bọn mình ở lại ngắm nhìn thêm chút nữa rồi chào tạm biệt Panorama, lần sau mình lại ghé thăm.

Panorama Đà lạt

Thật bình yên phải không các bạn

Panorama Đà lạt

Thung lũng ánh sáng

Panorama Đà lạt

Chiếc bàn góc trái ngoài cùng sẽ có tầm nhìn rộng hơn

Trên con đường về bọn mình ngân nga mãi bài Thanh Xuân của Da Lab, kể về những ngày vui sắp tới. Trong mắt mình hoàn toàn chỉ có thiên nhiên, có anh, quên đi những lo toan thường nhật hằng ngày.

Ngoài những chuyến đi, mình còn chia sẽ về các góc nhìn khác về cuộc sống tại LIFESTYLE và kinh nghiệm về sức khoẻ – làm đẹp tại HEALTH-BEAUTY.

Chúc các bạn một ngày tốt lành! 🙂

Min.